Sáng 21.8, một số vị giáo sư, tiến sĩ, cán bộ hưu trí, cựu chiến binh có cuộc gặp bày tỏ ủng hộ kiến nghị của ông Lê Trọng Sành và ông Mai Trọng Tuấn về việc không nên xây dựng sân bay quốc tế Long Thành.

 

Trước đó, ông Lê Trọng Sành và ông Mai Trọng Tuấn đã có thư gửi đến các vị lãnh đạo cao nhất của Đảng, Nhà nước, Quốc hội và Chính phủ để kiến nghị không nên xây dựng sân bay quốc tế Long Thành. Ông Sành nguyên là Trưởng phòng Quản lý bay sân bay Tân Sơn Nhất còn ông Tuấn là cựu phi công Đoàn 919. Sau khi nhận thư kiến nghị, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã yêu cầu Bộ GTVT nghiên cứu và báo cáo Thủ tướng Chính phủ.

Bộ GTVT: Lựa chọn hiệu quả nhất

Trong văn bản báo cáo Thủ tướng do Thứ trưởng Bộ GTVT Phạm Quý Tiêu ký, Bộ GTVT vẫn khẳng định cần thiết phải xây dựng thêm cảng hàng không hỗ trợ, thay thế sân bay Tân Sơn Nhất và sân bay Long Thành là lựa chọn hiệu quả nhất để xây dựng một cảng trung chuyển quốc tế có khả năng cạnh tranh trong khu vực.

Theo quy hoạch đã được phê duyệt, quá trình đầu tư xây dựng Cảng hàng không quốc tế (CHKQT) Long Thành dự kiến chia thành 3 giai đoạn. Trong đó giai đoạn đến năm 2020 hình thành CHKQT công suất 25 triệu hành khách/năm, đưa vào khai thác nhằm hỗ trợ việc quá tải của sân bay Tân Sơn Nhất. Đến năm 2030 nâng công suất lên 50 triệu hành khách/năm. Giai đoạn sau năm 2030 nâng công suất lên 100 triệu hành khách/năm.

 


Phối cảnh sân bay quốc tế Long Thành (Đồng Nai).

Ngày 8.7.2013, Bộ GTVT cũng đã tổ chức hội thảo lấy ý kiến cho báo cáo ầu tư dự án. Sau đó đã tiếp thu, chỉnh sửa và báo cáo Hội đồng thẩm định nhà nước. Cụ thể, phân kỳ đầu tư đến năm 2020 sẽ xây dựng cảng với công suất 25 triệu hành khách/năm và 1,2 triệu tấn hàng hóa/năm, với tổng mức đầu tư cho toàn bộ giai đoạn 1 khoảng 7,8 tỉ USD. Trong điều kiện khó khăn, nhu cầu đầu tư trước mắt khoảng 5,6 tỉ USD để có thể xây dựng ngay một đường cất hạ cánh và nhà ga để đáp ứng được nhu cầu vận chuyển hành khách vào năm 2022.

Những con số "chưa tính đến"

Ông Lê Trọng Sánh (con trai ông Lê Trọng Sành), nguyên là kỹ sư hàng không, cho rằng Bộ GTVT khi đưa các phương án để so sánh tính khả thi chỉ đưa ra 2 phương án: Phương án 1 đầu tư tiếp tục vào sân bay Tân Sơn Nhất để đạt công suất 100 triệu khách/năm như sân bay Long Thành và phương án 2 là cải tạo sân bay Biên Hòa lên đạt công suất 100 triệu khách/năm. Tất nhiên cả 2 phương án này đều không khả thi so với phương án làm mới sân bay Long Thành vì số tiền phải trả cho đền bù giải tỏa quá cao. Điều này rất dễ hiểu nên kết luận Long Thành là phương án tối ưu cũng rất chính xác. Tuy nhiên, cần lưu ý phương án mà ông Sành và ông Tuấn đề nghị là khác hẳn.

Đó là, trước mắt nâng cấp sân bay Tân Sơn Nhất lên công suất 50 – 60 triệu khách/năm bằng cách xây thêm nhà ga mới tại khu đất đang làm dự án sân golf. Sau đó sẽ cải tạo sân bay Biên Hòa, xây dựng nhà ga để đảm bảo công suất 30 – 40 triệu khách/năm. Phương án này sẽ đỡ tốn kém vì không phải giải tỏa nhiều, cũng như không phải xây mới 4 đường băng, mỗi đường ước tính sẽ phải đầu tư cả tỉ USD.


Sân bay quốc tế Long Thành có quy mô lớn gấp 4 lần sân bay Tân Sơn Nhất sẽ trở thành trung tâm kinh tế lớn

Cũng theo ông Lê Trọng Sánh, hiện nay chúng ta có 4 sân bay quốc tế bao quanh Tân Sơn Nhất là Trà Nóc (Cần Thơ), Cam Ranh (Khánh Hòa), Liên Khương (Lâm Đồng) và Phú Quốc (Kiên Giang). Tổng công suất của các sân bay này đạt xấp xỉ 20 triệu hành khách/năm đến năm 2025 – 2030. Nếu tổ chức khai thác tốt sẽ hỗ trợ rất nhiều cho sân bay Tân Sơn Nhất và Biên Hòa. "Với phương án đầu tư sân bay quốc tế Long Thành, hành khách sẽ phải trả thêm chi phí di chuyển từ trung tâm TP.HCM đến sân bay Long Thành, dự tính sẽ khoảng 300.000 đồng/lượt/người, với 100 triệu hành khách mỗi năm, số tiền có thể lên đến hàng trăm triệu USD, đó là con số mà Bộ GTVT chưa tính đến", ông Sánh phân tích thêm.

"Thực ra, nếu chúng ta có đủ tiền và có quy hoạch đồng bộ, dài hạn thì việc đưa sân bay ra khỏi thành phố là việc cần làm. Tuy nhiên, do hiện nay đang phải chắt chiu từng đồng để xây dựng hạ tầng, thiết nghĩ nên dành vốn cho các công trình cần thiết hơn", ông Sánh đề nghị.

 


Cụm cảng hàng không Tân Sơn Nhất – Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Nhu cầu ảo ?

PGS-TS Nguyễn Thiện Tống, nguyên Chủ nhiệm bộ môn kỹ thuật hàng không – Trường đại học Bách khoa TP.HCM, cho rằng cần phải cân nhắc 2 yếu tố trước khi quyết định đầu tư một dự án, đó là quy mô và thời điểm. Ông nói: "Nhu cầu chưa có, tương lai không chắc mà quy mô sân bay lớn quá, đầu tư trong thời điểm này là chưa phù hợp. Lập luận tôi đưa ra là không phải không đầu tư xây dựng sân bay Long Thành, mà thời điểm hiện nay đưa vấn đề này ra là không nên. Có chăng trong tương lai xa, khoảng năm 2040 – 2050 may ra xem xét việc này mới là hợp lý".

Theo ông, đã có "nhu cầu ảo" khi đề cập việc đầu tư xây dựng sân bay Long Thành, để nói sân bay Tân Sơn Nhất không đủ sức đón nhận nhu cầu ảo đó. Ông đề nghị Bộ GTVT công khai đầy đủ số liệu về lượng khách đi/đến sân bay Tân Sơn Nhất và tính toán về lượng khách trong tương lai để xem cụ thể đến thời điểm nào thì sân bay Tân Sơn Nhất thực sự sẽ không thể đáp ứng nhu cầu.

Riêng TSKH Nguyễn Đăng Diệp, Phó giám đốc Trung tâm công nghệ sinh học nông nghiệp, thì đề nghị nên xem các bài học thực tế từ chuyện thua lỗ của Vinashin, Vinalines, từ chuyện Quốc hội đã không thông qua dự án đường sắt cao tốc, từ chuyện nhiều khu công nghiệp mới sử dụng 20%, 80% bỏ hoang… để rút kinh nghiệm cho vấn đề đầu tư sân bay Long Thành.

Hệ quả của nhóm lợi ích?

Theo Báo cáo đánh giá công tác xây dựng và quản lý quy hoạch của Bộ Xây dựng mới đây, trên cả nước hình thành quá nhiều khu kinh tế. Hiện có tới 44 khu kinh tế nằm ở ven biển và cửa khẩu với quy mô lớn.  Tuy nhiên, tính tới thời điểm này, nhiều khu kinh tế vẫn chưa triển khai, những nơi triển khai rồi thì teo tóp, xin thu hồi dự án...

Lý giải điều này, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, nguyên Tổng Thư ký và Phó Chủ tịch của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) cho rằng, để xảy ra "hội chứng kinh tế" này trước hết là do sự phát triển thiếu tổ chức ở Việt Nam, khi quy hoạch chung thì chưa tính đến việc xây dựng bao nhiêu khu kinh tế, lựa chọn những địa điểm nào...

"Phải có những lý do kinh tế xác đáng, căn cứ vào đặc điểm của từng nơi, nhất là phải đặt trong tổng thể chung của toàn nền kinh tế Việt Nam. Đã có một thời gian dài Việt Nam phát triển quá nhiều khu công nghiệp, tới hàng trăm, rồi hàng trăm cảng biển. Tỉnh nào cũng muốn sân bay, trường đại học, casino, khu kinh tế... Cứ làm theo kiểu phong trào mà không có quy hoạch, không có bàn tay chỉ huy chung thì ắt dẫn đến tình trạng đó".

Một nguyên nhân khác được bà Lan chỉ ra, đó là các địa phương đều có suy tính trên lợi ích riêng của mình và nghĩ mình có thể làm được theo một quy mô hoành tráng, bất chấp điều kiện chung của cả nền kinh tế hoặc xem xét địa điểm của địa phương liệu có làm khu kinh tế được không, làm gì và làm có hiệu quả không.

"Kinh tế Việt Nam vẫn là nền kinh tế mang bóng dáng bao cấp, kế hoạch hoá theo kiểu ngân sách tập trung. Các tỉnh đều nghĩ mình có quyền đề ra dự án này, dự án khác để yêu cầu chi ngân sách. Ở đây có cả vấn đề về phân bổ nguồn lực nói chung, trong đó đặc biệt là ngân sách nước ta bị phân tán quá nhiều. Một mặt còn cơ chế xin cho tập trung vào Trung ương, mặt khác các địa phương, kể cả các ngành đều có thể dễ dàng xin thêm cái gì đó cho mình. Hệ quả là tỉnh nào cũng nghĩ nguồn lực của đất nước là vô hạn hoặc tỉnh mình cần phải được ưu tiên hàng đầu nên đẻ ra quá nhiều khu kinh tế.

Cũng cần nói rằng, những cơ quan ở Trung ương hoặc những người quyết định của Trung ương đã thiếu sự cứng rắn cần thiết để đặt lợi ích chung của cả nền kinh tế đất nước lên trên hết. Cũng có thể là vì mỗi địa phương có những lá phiếu nhất định nên Trung ương cứ nể vì họ, địa phương xin thì lại cho, cho chỗ này rồi lại phải cho chỗ khác", chuyên gia Phạm Chi Lan phân tích.

Đặc biệt, bà lưu ý rằng, hệ thống chạy lobby cho các dự án đang rất phát triển và có những nhóm lợi ích rất lớn trong đó. 

"Nếu những người tham gia vào các quyết định mà không đặt lợi ích chung lên trên, cứ để các lợi ích riêng, lợi ích cục bộ, địa phương chi phối thì không thể nào phát triển được đất nước một cách hiệu quả", bà Lan nhấn mạnh.

Đồng quan điểm, TS Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế Trung ương nói thẳng, việc phát triển khu kinh tế quá rầm rộ và có tính chất phong trào là hệ quả của một  thời được thúc đẩy bởi các nhóm lợi ích muốn phát triển khu kinh tế để ăn chênh lệch giá đất. 

"Họ đền bù cho nông dân thì thấp nhưng đất đưa ra cho các nhà đầu tư lại được đưa ra với giá cao. Có sự chia sẻ giữa nhà đầu tư và các quan chức có quyền quyết định nên họ ít tính toán đến khả năng thu hút đầu tư của các nhà đầu tư nước ngoài".

Thêm vào đó, nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế Trung ương cho rằng, việc nhiều dự án ở các khu kinh tế trở thành dự án treo, chậm triển khai là do những biến động trên thị trường đầu tư. Nền kinh tế Mỹ tăng trưởng mạnh, đồng đô la theo đó cũng mạnh lên, cho nên các nhà đầu tư quốc tế thay vì đầu tư vào những nước khác đã quay về đầu tư vào Mỹ. Chính vì thế, kỳ vọng của các khu kinh tế không được đáp ứng và cần có sự điều chỉnh. 

Quá lãng phí, cần phải trừng phạt...

Theo chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, việc để cho các khu kinh tế nở rộ để rồi quá nhiều dự án treo là sự lãng phí vô cùng lớn về tài nguyên, tài sản của đất nước. 

Bà dẫn chứng: "Như đất đai chẳng hạn, vốn dĩ Việt Nam đất chật người đông, ngay cả nông nghiệp cũng có diện tích canh tác trên đầu người cũng thấp hơn rất nhiều nước khác trong khu vực, kể cả với Campuchia. Ở đây có liên quan đến vấn đề sở hữu đất đai. Do sở hữu toàn dân nên Nhà nước có thể thu hồi một cách dễ dàng, dẫu đền bù thấp cũng vẫn thu hồi được. Lạm dụng tình hình đó nên các cơ quan mới có thể thu hồi vô tội vạ đất đai của người dân để làm hết quy hoạch nọ đến quy hoạch kia. 

Chưa kể, còn lãng phí về tài chính và rất nhiều thứ khác. Đầu tư vào nhưng không có dự án nào vào, hoặc treo để đấy, chỉ có hạ tầng mà không có gì khác, ngay cả hạ tầng cũng nham nhở. Đấy là sự lãng phí vô cùng lớn!".

Vị chuyên gia này gay gắt cho rằng, lẽ ra phải có sự trừng phạt những nơi, những đơn vị để xảy ra tình trạng trên vì gây lãng phí cho đất nước, địa phương và người dân. Ngoài ra, phải quy trách nhiệm tất cả những bên liên quan.

"Trung ương đã quá chiều các địa phương, để cho phát triển quá nhiều hoặc bản thân Trung ương đã không có được quy hoạch hợp lý nên phải chịu trách nhiệm. Tương tự, địa phương tính toán không được đầy đủ, chu đáo, tạo ra thất thoát, mất mát. Còn chủ đầu tư đương nhiên cũng phải chịu trách nhiệm bởi đã làm ăn kinh tế thì phải tính, không thể làm kinh tế theo kiểu lợi thì họ được, còn thua thiệt thì đổ cho đất nước, tức đổ cho người đóng thuế khác phải gánh cho họ.

Phải bắt họ bồi thường, chịu trách nhiệm về kinh tế, chưa nói về sự trừng phạt về hành chính, chức vụ. Ai cũng biết làm các dự án bao giờ cũng đi kèm phần trăm. Phần trăm thì họ bỏ túi, còn thiệt hại đổ cho cả nền kinh tế, cho người dân gánh vác. Làm sao có thể như thế được?!".

Bởi những thiệt hại to lớn do "hội chứng khu kinh tế gây ra", TS Lê Đăng Doanh nhấn mạnh cần thiết phải có sự điều chỉnh các khu kinh tế, "kéo dài mãi miếng đất hoang hoá đó sẽ rất bất lợi".

Còn chuyên gia Phạm Chi Lan khẳng định, việc thu hồi giấy chứng nhận đầu tư của các dự án chậm triển khai là hoàn toàn cần thiết. 

"Nếu để người ta tiếp tục giữ đất, giữ dự án mà không làm gì thì sự lãng phí, mất mát càng kéo dài hơn. Trên truyền hình đã chiếu hình ảnh những khu công nghiệp bây giờ trở thành chỗ để nuôi bò.

Ít nhất thu hồi những dự án hoàn toàn không có khả năng triển khai nữa rồi chính thức giao lại cho người dân để họ làm còn hiệu quả hơn. Hoặc nơi nào còn có nhu cầu của các doanh nghiệp về hạ tầng thì để cho họ làm, nhất là các cụm công nghiệp cho doanh nghiệp nhỏ và vừa.

Đó có thể là những dự án nhỏ nhưng đừng chê. Kinh tế Việt Nam vẫn cơ cấu dựa trên doanh nghiệp nhỏ và vừa rất nhiều, đó là lực lượng tạo được nhiều việc làm nhất nên bao giờ họ cũng khổ sở về đất đai, tất cả những điều kiện cần thiết để làm ăn. Đừng khư khư giữ lại làm gì, vừa là quy hoạch treo vừa rất lãng phí, gây phản cảm, tạo cảm giác bất bình cho người dân", bà nói.

Những cảnh chướng tai gai mắt, phản cảm tại các lễ hội đầu năm đã được cảnh báo từ nhiều năm nay song năm nào cũng tái diễn, thậm chí có nơi còn nghiêm trọng hơn. Cứ đến lễ chùa, đền là lại thấy tình trạng "lạm phát" hòm công đức rồi tiền lẻ đặt la liệt khắp nơi, kể cả những nơi vốn rất cần sự trang trọng và tôn nghiêm như tượng Phật, thánh. Cảnh bát nháo, bệ rạc càng tệ hơn ở bên ngoài đền chùa miếu mạo, từ sự chèo kéo, cờ bạc, bói toán, ăn xin cho tới chen lấn, xô đẩy, tranh cướp lễ vật, mất vệ sinh...
 
Tranh cướp dẫn tới hỗn chiến ở Lễ hội đền Gióng
Cướp ấn, Hội Gióng, Đền Trần, cướp hoa tre
Đè đầu cưỡi cổ nhau để cướp Ấn đền Trần.
Những hình ảnh chen lấn như thế này không phải là chuyện lạ ở các lễ hội. Đã có nhiều đánh giá về nguyên nhân tha hóa của lễ hội để từ đó tìm giải pháp nhằm chấm dứt cảnh xô bồ, đưa lễ hội vào nề nếp văn minh nhằm phục vụ nhu cầu du Xuân, tâm linh của người dân. Ý kiến đưa ra rất phong phú và đa dạng song nhìn chung cho rằng đó là hậu quả của sự biến tướng lễ hội. Hầu hết các lễ hội vốn mang ý nghĩa tốt đẹp và là điểm đến hàng đầu của người dân địa phương cũng như du khách thập phương. Song về sau này, lễ hội ngày càng biến tướng và lễ hội càng nổi tiếng, được nhiều người biết tới thì càng khiến người ta phải bức xúc về những điều không hay cứ lặp đi lặp lại hết năm này sang năm khác.
Một phụ nữ ngất xỉu, được các du khách đưa vào nhà dân sơ cứu
Một phụ nữ ngất xỉu, được các du khách đưa vào nhà dân sơ cứu
Vậy xin hỏi các cơ quan quản lý, lãnh đạo nhà nước đang làm gì trước thực trạng này đã và đang diễn ra hàng năm? 


Quy trình và trong quá trình thanh tra 64 ngày làm việc chính thức (thời gian kém 4 ngày tròn 3 tháng) tại Báo Người cao tuổi, Đoàn Thanh tra Bộ Thông tin và Truyền Thông có nhiều sai phạm, thanh tra trái Luật Thanh tra, các Nghị định, Thông tư của Chính phủ và của Thanh tra Nhà nước, trái Luật Báo chí sửa đổi, các Nghị định của Chính phủ, Luật Khiếu nại, Pháp lệnh Bảo vệ bí mật Nhà nước, Quyết định số 588/2004 của Bộ Công an, Nghị định số 78/2013/NĐ-CP của Chính phủ…
Tiến hành thanh tra đơn vị trực thuộc, không thông báo cho cơ quan chủ quản của báo. Vụ việc chưa được giải trình đã kí kết luận và họp báo đưa tin quy chụp, trái pháp luật, vi phạm Bộ luật Hình sự, bôi nhọ danh dự Báo Người cao tuổi.
Cần khẳng định đây là Đoàn Thanh tra của Bộ Thông tin và Truyền thông, được thành lập theo Quyết định số 1634/QĐ-BTTTT ngày 7/11/2014 của Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông về việc Thanh tra đột xuất Báo Người cao tuổi.
Theo quy định, Đoàn Thanh tra phải tuân thủ theo Luật Thanh tra và các Nghị định của Chính phủ hướng dẫn về thanh tra. Trong 64 ngày làm việc Đoàn đã vi phạm khoản 1 Điều 7 về Nguyên tắc hoạt động thanh tra, không tuân theo pháp luật, không bảo đảm chính xác, thiếu khách quan, thiếu trung thực, không công khai, dân chủ. Ngày 5/1/2015 Đoàn Thanh tra có Văn bản số 08/CBC-ĐTT thông báo kết thúc thanh tra tại Báo Người cao tuổi. Thông báo này có nội dung "Trong quá trình xây dựng kết luận thanh tra, nếu cần xác minh hoặc cung cấp thêm thông tin, tài liệu để làm rõ nội dung trước khi kết luận thanh tra, yêu cầu Báo Người cao tuổi cung cấp đầy đủ kịp thời".
Sự thực sau thông báo này, Báo Người cao tuổi không nhận được bất kì thông tin hay yêu cầu giải trình nào của Đoàn Thanh tra, ngày 31/1/2015 Đoàn mới có cuộc làm việc chính thức với Báo Người cao tuổi (thông báo những nội dung về sai phạm của việc thực hiện pháp luật về báo chí) yêu cầu ngày 3/2/2015 phải nộp báo cáo giải trình (chỉ trong 1 ngày làm việc phải giải trình trên 52 nội dung gồm nhiều nhóm vấn đề không có trong nội dung đề cương thanh tra đột xuất. Các bài thanh tra nêu ra, đến nay đã quá thời hiệu (90 ngày) theo Điều 9 Luật Khiếu nại, Báo Người cao tuổi không nhận được đơn thư khiếu nại của các tổ chức và cá nhân có liên quan khiếu nại. Ngay Bộ Thông tin và Truyền thông là cơ quan chủ quản, quản lí và giám sát hoạt động của báo chí, trong suốt 2 năm qua cũng chưa một lần nhắc nhở, hoặc nêu về các ý kiến khiếu nại của các tổ chức và cá nhân, có liên quan đến nhóm các bài báo mà Đoàn Thanh tra liệt kê trong 64 ngày thanh tra tại Báo Người cao tuổi. Để có kết luận khách quan đúng pháp luật, đúng sự thực, căn cứ mục a, khoản 1 Điều 57: Quyền của đối tượng thanh tra được "Giải trình về vấn đề có liên quan đến nội dung thanh tra"; Căn cứ khoản 2 Điều 58: Nghĩa vụ của đối tượng thanh tra được: "Cung cấp kịp thời, đầy đủ, chính xác thông tin, tài liệu theo yêu cầu của người ra quyết định thanh tra, Trưởng đoàn Thanh tra, thanh tra viên, người được giao thực hiện nhiệm vụ thanh tra chuyên ngành, cộng tác viên thanh tra, thành viên khác của Đoàn Thanh tra và phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về tính chính xác, trung thực của thông tin, tài liệu đã cung cấp".
Báo Người cao tuổi có Công văn số 32/CV-BNCT ngày 4/2/2015 gửi Đoàn Thanh tra kiến nghị cần có thời gian giải trình theo (Điều 7, Điều 57 và 58 Luật Thanh tra) và Báo sẵn sàng hợp tác với Đoàn để có kết luận ban hành đúng quy định của Luật Thanh tra.
Rất tiếc là kiến nghị theo đúng pháp luật của Báo Người cao tuổi đã không được Đoàn Thanh tra chấp nhận, đến nay Báo Người cao tuổi chưa được giải trình. Đoàn Thanh tra chưa đưa ra các văn bản pháp lí theo pháp luật để kết luận các sai phạm của Báo Người cao tuổi thì không thể có kết luận vội vàng, quy chụp trái pháp luật, như công bố của Đoàn Thanh tra với các cơ quan báo chí sáng ngày 9/2/2015. Báo đã có văn bản giải trình ngày 6/2 và gửi vào 8 giờ sáng ngày 9/2/2015 tới Bộ Thông tin và Truyền thông. Chủ tịch Hội Người cao tuổi Việt Nam, Đại biểu Quốc hội Cù Thị Hậu thay mặt cơ quan chủ quản cũng có văn bản khiếu nại gửi ông Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông kiến nghị tạm hoãn thông báo kết luận thanh tra và nêu những sai phạm của Đoàn Thanh tra tại Báo Người cao tuổi mà không thông báo cho cơ quan chủ quản biết. Tại cuộc họp báo này, Bộ Thông tin và Truyền thông đã không nêu rõ lí do vì sao Báo Người cao tuổi và Hội Người cao tuổi, cơ quan chủ quản của Báo lại không đến họp. Đoàn Thanh tra đã nhận được Công văn của Hội Người cao tuổi và của Báo Người cao tuổi trước khi cuộc họp báo diễn ra nhưng không cung cấp hoặc công bố lí do giải trình của Báo Người cao tuổi để các cơ quan báo chí biết. Do đó, thông tin do Đoàn Thanh tra đưa ra là thông tin một chiều có tính chất áp đặt và quy chụp, trái các Luật Thanh tra, Luật Báo chí và Luật Khiếu nại…
Vi phạm Luật Thanh tra và các Nghị định số 86/2011/NĐ-CP ngày 22/9/2011, số 07/2012/NĐ-CP ngày 9/2/2012 của Chính phủ và Thông tư số 05/2014/TT-TTCP ngày 16/10/2014 của Thanh tra Chính phủ.
Về thông báo thanh tra: Đoàn Thanh tra đã không thực hiện quy định tại khoản 2, Điều 20 Nghị định số 07/2012/NĐ-CP: Trưởng đoàn Thanh tra có văn bản gửi đối tượng thanh tra (kèm theo đề cương yêu cầu báo cáo) ít nhất trước 5 ngày, trước khi công bố quyết định thanh tra; văn bản yêu cầu phải nói rõ cách thức báo cáo, thời gian nộp báo cáo. Các bài báo thanh tra nêu trong đợt gia hạn thanh tra đều không có đơn thư khiếu nại hoặc tố cáo của tổ chức, cá nhân. Đoàn Thanh tra không thực hiện Điều 21 Nghị định 86/2011/NĐ-CP quy định: "Đề cương yêu cầu đối tượng thanh tra báo cáo được gửi cho đối tượng thanh tra trước ngày công bố quyết định thanh tra"; vi phạm Điều 24 Nghị định số 07/2012/NĐ-CP quy định: Trước khi Kết luận chính thức, nếu thấy cần thiết, người ra quyết định thanh tra lấy ý kiến của cơ quan chuyên môn hoặc gửi dự thảo Kết luận thanh tra cho đối tượng thanh tra. Việc giải trình của đối tượng thanh tra được thực hiện bằng văn bản và có tài liệu chứng minh kèm theo.
Trong suốt 64 ngày làm việc, Đoàn Thanh tra chỉ thu thập tài liệu, không yêu cầu Tổng Biên tập hay các cán bộ, phóng viên liên quan đến những bài báo được giải trình nêu trong biên bản ngày 31/1/2015.
Thanh tra chuyên ngành về nội dung báo chí nhưng Đoàn Thanh tra lại vi phạm Luật Báo chí và Luật Khiếu nại.
Trong 5 bài viết đăng trên Báo Người cao tuổi mà Đoàn Thanh tra cho rằng có dấu hiệu tiết lộ bí mật Nhà nước gồm: 3 bài về Kết luận Thanh tra tại Tập đoàn Điện lực Việt Nam; bài về ông Ngô Văn Khánh, Phó Tổng Thanh tra có tài sản khổng lồ và bài về ông Hoàng Thái Dương, Vụ trưởng Vụ Tổ chức Cán bộ Thanh tra Chính phủ.
Căn cứ Điều 4, khoản 1 Điều 5 và các Điều 7, 8, 9, 10 Luật Báo chí sửa đổi; Căn cứ các Điều 9, 13, 14, 15, 29 Luật Khiếu nại, cả 4 bài báo Đoàn Thanh tra trích dẫn trên, bài đăng lâu nhất ngày 15/1/2014, bài gần nhất ngày 18/6/2014 đến nay đã 13 tháng và 8 tháng, không có đơn khiếu nại của các cơ quan và các cá nhân có liên quan, khiếu nại theo Luật Báo chí và Luật Khiếu nại. Như vậy theo Luật Báo chí, các nội dung tin bài đã đăng không bị khiếu nại nghĩa là Báo Người cao tuổi đăng có cơ sở. Chính Bộ Thông tin và Truyền thông hằng tuần hằng tháng đều có giao ban báo chí song những nội dung trên đều không phát hiện ra chẳng lẽ bây giờ tự nhiên lại phát hiện ra và nhóm bài này đều có liên quan đến ông Ngô Văn Khánh, Phó Tổng Thanh tra Chính phủ và ông Hoàng Thái Dương, Vụ trưởng vụ Tổ chức Cán bộ của Thanh tra Chính phủ, trong khi hai ông này và chính cơ quan Thanh tra Chính phủ cũng không có văn bản nào khiếu nại về việc Báo Người cao tuổi làm lộ bí mật Nhà nước trong 5 bài báo này.
Ngày 2/10/2013 Thanh tra Chính phủ kí Kết luận số 2181/KL-TTCP về thanh tra Tập đoàn Điện lực, ngày 15/10/2013 Thanh tra Chính phủ họp báo nội dung thanh tra Tập đoàn Điện lực đã được công khai, hàng loạt báo đã phỏng vấn ông Ngô Văn Khánh và đăng tin bài từ ngày 16/10/2013. Ngày 15/1/2015 tức là sau 103 ngày kết luận về Thanh tra Tập đoàn Điện lực, Báo Người cao tuổi mới viết bài, do đó không vi phạm Quyết định số 588/QĐ-BCA (A11). Mặt khác, tại Quyết định số 588/QĐ-BCA (A11) không có khái niệm dự thảo kết luận trong danh mục tài liệu mật của Thanh tra Chính phủ. Báo Người cao tuổi thực hiện đúng khoản 6 Điều 5 Nghị định 51/2002 /NĐ-CP ngày 26/4/2002 và Pháp lệnh Bảo vệ bí mật nhà nước ngày 28/12/2000 "Đối với các văn kiện, tài liệu của các tổ chức, tài liệu, thư riêng của các các nhân có liên quan đến các vụ án đang được điều tra hoặc chưa xét xử, cơ quan báo chí có quyền khai thác theo nguồn tin của mình và phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về những nội dung thông tin đó".
Bài "Phó Tổng Thanh tra Chính phủ Ngô Văn Khánh kê khai…?" số 35 (1352) ngày 28/2/2014 có nội dung về tài sản của ông Ngô Văn Khánh, Theo Đoàn Thanh tra Báo vi phạm tại khoản 8 Điều 1 Quyết định số 588/2004.QĐ-BCA (A11) ngày 25/6/2004.
Về việc này, Báo không khai thác hồ sơ cán bộ của ông Ngô Văn Khánh thì không sai phạm. Mặt khác, theo Nghị định 78/2013/NĐ-CP ngày 17/7/2013 thay thế Nghị định 37/2007/NĐ-CP ngày 9/3/2007 có hiệu lực từ tháng 9/2013 đã có quy định về công khai tài sản thì thông tin về tài sản từ bản kê khai tài sản đã bị vô hiệu hóa.
Bài "Lộ rõ việc bao che không xử lí kỉ luật ông Hoàng Thái Dương…" số 97 (1414) ngày 18/6/2014. Theo Đoàn Thanh tra có những thông tin trong bài giống như trong Dự thảo Báo cáo kết quả giải quyết tố cáo của đồng chí Hoàng Thái Dương.
Báo Người cao tuổi đăng theo đơn tố cáo của ông Nguyễn Minh Mẫn tại thời điểm ông Nguyễn Minh Mẫn quyền Vụ trưởng Vụ III Thanh tra Chính phủ. Báo đã thẩm định thông tin người tố cáo là có thật, nội dung tố cáo là có thật, đã được Thanh tra Chính phủ kết luận tại một số văn bản nhưng người tố cáo vẫn cho là có dấu hiệu bao che, do đó tiếp tục tố cáo lên Ủy ban Kiểm tra Trung ương và ngày 2/8/2013, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã thành lập Đoàn Kiểm tra là có thực.
Với hồ sơ của các phóng viên đi điều tra các vụ việc có liên quan trên, hiện Báo Người cao tuổi đã có giải trình (ngày 6/2/2015) và có hồ sơ đề nghị Bộ Thông tin và Truyền thông, thực hiện đúng Luật Thanh tra, Luật Báo chí, Luật Khiếu nại và Pháp lệnh Bảo vệ bí mật Nhà nước, để có kết luận công khai, minh bạch, trung thực, khách quan và đúng pháp luật
(Theo Báo Người Cao tuổi số 1549 ra ngày 10-2-2015)

ong nguyen ba thanh chet
12h15 trưa nay, nguồn tin của Một Thế Giới cho biết ông Nguyễn Bá Thanh đã qua đời vào lúc 12g 12 phút tại khoa Ung bướu, Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng. Trước đó, trao đổi riêng với PV báo điện tử Một Thế Giới gần trưa 13.2, GS Phạm Gia Khải, Chủ tịch Hội đồng chuyên môn Ban bảo vệ và chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương cho biết: "Sức khỏe ông Nguyễn Bá Thanh rất là tệ, chúng tôi đang cố gắng kéo dài thời gian sống càng lâu càng tốt, nhưng cho đến bao giờ thì không nói được".

Lúc 12h40 xe cấp cứu từ Bệnh viện Đà Nẵng đưa ông Thanh về nhà riêng.
Tháp tùng theo chuyến xe này, có đầy đủ các quan chức của thành phố Đà Nẵng.
Hàng trăm người dân cũng lập tức đổ đến túc trực trước cửa nhà ông.
ong nguyen ba thanh chet
Xe bệnh viện đưa ông Bá Thanh về đến nhà - Ảnh TẤN VŨ (TTO) 
ong nguyen ba thanh chet
Xe của bệnh viện đưa ông Nguyễn Bá Thanh về nhà - Ảnh HỮU KHÁ (TTO) 
ong nguyen ba thanh chet
 Đưa ông Nguyễn Bá Thanh về nhà - Ảnh ĐĂNG NAM (TT0)
ong nguyen ba thanh chet
 Ảnh Infonet
ong nguyen ba thanh chet
Người dân tập trung trước cửa nhà ông Nguyễn Bá Thanh ở Đà Nẵng. Ảnh: Nguyễn Đông (VNe)
GS Khải cùng đoàn chuyên gia đã kết thúc hội chẩn sức khỏe cho ông Nguyễn Bá Thanh (Trưởng ban Nội chính Trung ương, nguyên Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, đang điều trị bệnh tại khoa Ung bướu Bệnh viện Đà Nẵng) vào lúc 8h sáng nay (13.2).
GS Khải nói: “Tinh thần ông ấy rất là kém, ông ấy đi vào hôn mê sâu rồi, tất cả các chức năng sống như là hô hấp, thải chất độc, cho các chất dinh dưỡng vào cơ thể là hoàn toàn từ bên ngoài vào. Hoàn toàn phụ thuộc vào máy móc bên ngoài. Sự tiếp thu đó cũng thay đổi tùy thuộc vào cơ địa mỗi người. 
Cơ địa ông Thanh thì rất là yếu vì bản thân bệnh của ông là bệnh máu ác tính, thêm cái bệnh gan có từ trước. Nhiều chuyện lắm cho nên rất là tồi, ông phải sống nhờ phương tiện, không có phương tiện thì ông không sống cho đến bây giờ”. 
Về sự sống của ông Thanh, GS Khải khẳng định: “Sự sống ông Nguyễn Bá Thanh đang tính theo ngày chứ không phải tính theo tháng đâu”.
Su song ong Nguyen Ba Thanh dang tinh theo ngay-hinh-anh-1
Ông Nguyễn Bá Thanh đã đi vào hôn mê sâu.

"Trong vòng 3 ngày đã lọc máu 3 lần rồi, nếu không lọc máu thì không sống đến bây giờ. Sau mỗi lần lọc máu thì cơ địa khá lên một chút thôi, nó như cái tàu chìm ấy, nó không chìm ngay mà chìm chậm lại thôi.
Giờ này tôi đang nói với anh thì ở Bệnh viện Đà Nẵng vẫn đang lọc máu cho ông Bá Thanh".
Sáng nay, đoàn chuyên gia gồm cả GS Khải sau khi hội chẩn xong đã bay trở lại Hà Nội.

Ông Nguyễn Bá Thanh được nhiều người đánh giá là một nhà quản lý giỏi, rắn rỏi và bộc trực. Nhưng có lẽ hình ảnh của ông in đậm trong tâm thức của người dân là người dung dị, những phát ngôn bình dân nhưng rất thép. Ông Thanh là người cương trực, nói là làm.
"Nhậu với xe ôm"

"Là con cháu mình cả nên xót lắm! Nhưng biết làm thế nào được. Động viên không được được thì mở rộng trại giam Hòa Sơn ra để đón mấy ông cụ non ấy vào ở cho xã hội được yên” - ông thẳng thắn về vấn đề thanh niên hư hỏng, trộm cướp, gây bất an cho xã hội.


Làm lãnh đạo, nhưng nhìn bằng con mắt dân thường, ông Nguyễn Bá Thanh phê phán: Ở phường nào cũng có dân quân tự vệ, thôn trưởng, thôn phó… 
Mỗi tổ có đến 10 thậm chí 15 ông cứ ban ngày thì ra ngồi ì tại trụ sở. Ban đêm, tội phạm hoạt động thì không thấy mấy ông an ninh hay dân quân đâu?
Trong khi đó, tại Đà Nẵng có 2 tổ tự quản rất điển hình là Tổ xe thồ tự quản ở Hòa Cầm và Tổ nữ dân quân tự vệ ở quận Ngũ Hành Sơn… tay không bắt cướp thì chẳng thấy UBND TP khen thưởng hay động viên. Họ nghèo họ không có lương bổng gì mà tự nguyện ra bảo vệ an ninh thôn xóm như vậy thì không khen
“Tôi rất muốn xách vài chai rượu xuống ngồi uống với mấy ông xe thồ tự quản để động viên họ nhưng bận quá. Bận đến mấy thì sắp tới tôi cũng phải ngồi với họ, động viên họ” - ông Thanh dứt khoát. 


"Có những khoản nợ không phải xấu mà là quá xấu"

Tại kỳ họp thứ 4, quốc hội khóa XIII, đại biểu Quốc hội Nguyễn Bá Thanh đã phát biểu: “Có những khoản nợ không phải xấu, mà là quá xấu, không bao giờ có thể đòi được. 
Một nước nghèo mà không dưới 100 tỉ USD cho nhà đất thì như thế nào? Ngân hàng Nhà nước phải thống kê nghiêm túc, phải phân tích số liệu chính xác thì mới xử lý rõ ràng”.
“Cán bộ bây giờ phải biết tập xấu hổ”
Trong một cuộc họp với lãnh đạo các sở, ban ngành thành phố Đà Nẵng, ông Nguyễn Bá Thanh đã đề cập đến một khái niệm là “văn hóa xấu hổ”.
Xuất phát từ việc “hứa hẹn nhiều nhưng làm chẳng bao nhiêu” hoặc thậm chí không làm mà vẫn hứa với dân của một số cán bộ, ông Thanh nhấn mạnh: “Cán bộ bây giờ phải biết tập xấu hổ”.
“Cái được lớn nhất là lòng dân”
Điều này được ông Nguyễn Bá Thanh nói tại một buổi nói chuyện với hơn 4.000 cán bộ lãnh đạo, quản lý từ cấp xã, phường đến các quận, huyện và sở ban ngành TP Đà Nẵng hồi cuối tháng 2/2012.
"Tôi nói là làm, không có chuyện chạy làng!"
Sáng 5.9.2012, trong buổi đối thoại với 64 hộ dân làng phong Hòa Vân (TP Đà Nẵng), Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh nói: "Bà con ở đây rồi, thỉnh thoảng tôi sẽ lên thăm.
Không phải đưa bà con vào đây rồi là thôi mà chính quyền sẽ luôn theo dõi. Tôi nói là làm, không có chuyện chạy làng!".
ong Nguyen Ba Thanh
Ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng Ban Nội chính Trung ương, nguyên Bí thư Thành ủy Đà Nẵng.
"Không bảo vệ được cuộc sống của người dân là quá kém!"
Chiều 6.12.2012, phát biểu sau kết thúc kỳ họp thứ 5 HĐND TP Đà Nẵng khoá VIII, ông Nguyễn Bá Thanh khi đó là Bí thư Thành uỷ, Chủ tịch HĐND TP Đà Nẵng đã thẳng thắn:
"Xấu hổ thật! Một bộ máy khổng lồ, một hệ thống chính trị quá hùng hậu mà không bảo vệ được cuộc sống của người dân là quá kém. Không thể chấp nhận được!
Tôi ở trong Quốc hội, sau này có lẽ cũng phải đấu tranh, nghiên cứu sửa đổi lại luật lệ như thế nào. Cướp mà có vũ khí chống trả là có quyền bắn hạ. Phải làm như hồi mới giải phóng, ăn cướp nhan nhản, phải thành lập các đội săn bắt cướp, tiêu diệt để giữ bình yên cho dân. Chừ nhờn dần rồi!".
“Đà Nẵng không có chuyện chạy chọt"
Cũng trong năm 2012, ông từng khẳng định: “Đà Nẵng không có chuyện chạy chọt mà chỉ cần phấn đấu. Đà Nẵng được như hôm nay cũng nhờ có khát vọng”.
ong Nguyen Ba Thanh
Người dân đứng ở sân bay Đà Nẵng để chờ ông  Nguyễn Bá Thanh- Ảnh: TTO
"Ai mệt quá thì giơ tay xin nghỉ"
“Làm thì phải có lửa! Ai mệt quá thì giơ tay xin nghỉ", ông Bá Thanh thẳng thắn khi nói chuyện với cán bộ phụ nữ và trao giải “Chi hội Phụ nữ tiêu biểu” của Đà Nẵng năm 2011.
“Sung sướng mà không học nổi thì quá kém!”
Khi nói chuyện với 176 thiếu niên chậm tiến trên địa bàn TP Đà Nẵng, ông Bá Thanh chia sẻ: "Hồi chú đi học phải nhịn ăn, viết bút bằng tre cũng ráng. Giờ các cháu được sung sướng mà không học nổi thì quá kém!”

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thể hiện 'đỉnh cao trí tuệ' khi loan báo kế hoạch sản xuất đại trà sắt, thép từ nguyên liệu... bùn đỏ
Phát biểu trong chuyến thăm dự án bauxite Nhân Cơ, Đăk Nông hôm 9/2/2015, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nêu dẫn chứng về các 'hiệu quả kinh tế' của tổ hợp bauxite Tây Nguyên, từ đó ông này mạnh miệng tuyên bố "Dự án Tân Rai cho thấy, vấn đề hồ bùn đỏ là an toàn!”
Bất chấp những nguy hiểm từ bùn đỏ và các hậu quả khôn lường do môi trường bị tàn phá, người đứng đầu nhà cầm quyền CS tiếp tục khoe khoang về nguồn thu ngoại tệ 160 triệu USD trong năm 2014 nhờ việc đào bauxite lên bán cho Trung Cộng.

"Rõ ràng ở Tân Rai, hiệu quả kinh tế đã thấy rất tốt", ông Dũng kết luận.
Một lần nữa, phát ngôn lừa đảo của Nguyễn Tấn Dũng khiến người ta không khỏi phẫn nộ khi nhớ lại sự cố xảy ra hồi năm ngoái, lúc rạng sáng ngày 8/10/2014, hồ chứa bùn đỏ tại nhà máy bauxite Tân Rai (Lâm Đồng) bất ngờ vỡ đập khiến hơn 20 ngàn mét khối chất thải độc hại tràn cả ra ngoài.

Vụ tràn bùn đỏ tại nhà máy bauxite Tân Rai (Lâm Đồng) hồi tháng 10/2014.
Dùng bùn đỏ chế ra... sắt?
Không những lừa đảo, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho thấy đầu óc hoang tưởng khi cố tỏ ra 'tinh thông' về các kiến thức khoa học và kinh tế. 
Điều này thể hiện rõ khi báo VietNamNet trích dẫn nguyên văn lời ông Dũng về kế hoạch sử dụng bùn đỏ để làm ra... sắt, được nâng lên thành nhiệm vụ cho doanh nghiệp 'sản xuất đại trà'.  
"Chúng ta đã áp dụng công nghệ để sản xuất từ bùn đỏ ra sắt. Chúng ta đã làm được ở phòng thí nghiệm tốt rồi, nhưng còn một giai đoạn nữa để đưa ra sản xuất đại trà, sẽ giao cho doanh nghiệp làm", thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trình bày 'sáng kiến'.
Về lý thuyết thì vẫn có thể xử lý bùn đỏ để tạo ra sắt thép, nhưng trên thực tế không ai làm việc này bởi chi phí sản xuất cực kỳ tốn kém. Do đó, 'ý tưởng' giao cho doanh nghiệp sản xuất đại trà theo công nghệ sản xuất sắt thép từ bùn đỏ cũng vẫn chỉ là trò lừa đảo của ông thủ tướng hoang tưởng.    
Trong cuộc phỏng vấn hồi tháng 10/2014, đài RFA dẫn lời Tiến sỹ Lê Huy Bá, Viện trưởng Viện Khoa học Công nghệ Quản lý Môi trường thuộc Đại học Công nghiệp bác bỏ tính hiệu quả của kế hoạch sản xuất sắt từ bùn đỏ. 
Tiến sỹ Lê Huy Bá gọi kế hoạch trên chỉ có thể 'nói với con nít' và cho biết:
"Có ông lãnh đạo nào đó, hình như ông (Hoàng Trung Hải) trình một thỏi sắt/thép cho quốc hội. Nói như thế là nói với con nít chứ không thể nói với các nhà khoa học, vì làm một thỏi sắt như thế có thể làm được nhưng chi phí biết bao nhiêu mà kể! 

Trong bauxite có hai thành phần chính là nhôm và sắt; người ta chế biến alumin thành nhôm, còn sắt người ta có thể thu hồi và làm ra thỏi sắt như người ta đã làm. Thế nhưng khó lắm. Sắt ở đây thuộc dạng Fe2O3, hay là Fe3O4; chúng khó luyện thành sắt nguyên, sắt tốt được. Tuy nhiên trong phòng thí nghiệm thì có thể làm được; còn họ làm để chứng minh như thế chỉ như trò đùa".

Thầy giáo yêu nước Đinh Đăng Định bị chế độ CSVN trả thù và bỏ tù đến chết sau khi phản đối kế hoạch khai khác bauxite Tây Nguyên của Nguyễn Tấn Dũng.
'Chủ trương lớn của đảng'
Dự án khai thác bauxite Tây Nguyên bắt đầu được thực hiện dưới nhiệm kỳ của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và tổng bí thư Nông Đức Mạnh. Đây được nói là một trong những 'chủ trương lớn' của bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam khóa 11.
Các tài liệu do Wikileaks tiết lộ khẳng định Nguyễn Tấn Dũng chính là người 'bật đèn xanh' cho Trung Cộng khai thác bauxite tại Tây Nguyên. 
Thậm chí, tờ Financial Times của Anh trong bài viết hồi tháng 5/2009 cũng thẳng thắn khẳng định đây là một món quà 'triều kiến' do đích thân ông Dũng dâng tặng để 'được tiếp kiến' các lãnh đạo Trung Cộng.
Nhiều nhà hoạt động tại Việt Nam lên tiếng phản đối dự án bauxite Tây Nguyên đều bị đàn áp khốc liệt dưới thời ông Dũng.
Điển hình là thầy giáo Đinh Đăng Định đã bị nhà cầm quyền CSVN bỏ tù cho đến chết sau khi ông vận động người dân Đăk Nông ký tên chống lại kế hoạch khai thác bauxite gây ô nhiễm môi trường.
Hầu hết các công trình thuộc tổ hợp bauxite Tây Nguyên đều do nhà thầu và công nhân Trung Cộng xây dựng. Điều này cũng gây ra các hiểm họa khôn lường về môi trường, văn hóa xã hội đối với người dân bản địa, đặc biệt là những hệ lụy liên quan đến an ninh quốc phòng tại Tây Nguyên – một vị trí mang nhiều yếu tố chiến lược về mặt quân sự.
Mặc dù đã được cảnh báo từ rất sớm, tuy nhiên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và bộ chính trị CSVN vẫn khăng khăng với quyết định tai hại như trên, thậm chí coi đây là 'chủ trương lớn của đảng'. 
Nhiều người dân Việt Nam tỏ ra phẫn nộ và cho rằng đây là hành vi CSVN 'bán đứt' Tây Nguyên cho Trung Cộng.
Cách đây 1 tuần, chúng tôi nhận được những tài liệu hết sức đắt giá về một vụ chạy án chấn động trong nội bộ cấp cao ngành kiểm sát, liên quan trực tiếp đến Viện trưởng Viện KSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình. Qua quá trình thẩm tra, chúng tôi xác nhận đây là thông tin xác thực, xin tổng hợp và tóm tắt với độc giả.
Viện trưởng Viện KSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình là người nắm quyền sinh sát mà lại rất gian manh, không chỉ kiếm tiền qua con trai Nguyễn Tuấn Anh mà còn thông qua Viện phó Nguyễn Hải Phong và Phó thủ trưởng cơ quan điều tra Viện KSND Tối cao Lại Viết Quang, chỉ đạo Quang mượn tay vợ chồng “Liên – Tỷ” (tức bà Trần Thị Bích Liên và ông Vương A Tỷ, địa chỉ 118/10 đường 1-5, phường B’Lao, thành phố Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng là chủ của công ty TNHH V.A.T) để làm 2 dự án tại Lâm Đồng với tổng giá trị lên đến 750 tỷ đồng. Tháng 8/2013, vì có hành vi gian dối, lừa đảo, bà Liên bị ông Vũ Văn Diến, Viện trưởng VKSND tỉnh Lâm Đồng phê chuẩn lệnh tạm giam để điều tra về hành vi lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản của nhiều người. Trước nguy cơ bị lộ nguồn vốn bí mật, ông Nguyễn Hòa Bình đã chỉ đạo Viện phó Nguyễn Hải Phong và Phó thủ trưởng cơ quan điều tra Lại Viết Quang trực tiếp dàn xếp với cấp dưới là ông Vũ Văn Diến.
Dự án “Chợ Trung tâm Bảo Lộc” đang chuẩn bị khánh thành và dự án “Khách sạn và Văn phòng cho thuê” với tổng trị giá 750 tỷ chuẩn bị khởi công của dàn lãnh đạo Viện KSND Tối cao

Tháng 11/2013, Viện trưởng Viện KSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình phát đi chỉ thị miệng yêu cầu đình chỉ vụ án vợ chồng “Liên – Tỷ” nhưng ông Viện trưởng Viện KSND tỉnh Lâm Đồng Vũ Văn Diến vẫn phớt lờ, tiếp tục phê chuẩn lần 2, gia hạn thêm 4 tháng tạm giam để mở rộng điều tra theo đề xuất của ông Lê Tự Mật, Phó Viện trưởng Viện KSND huyện Đức Trọng.
Bà Trần Thị Bích Liên, GĐ công ty V.A.T
Vì bị khinh thường, Viện trưởng Viện KSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình đã vô cùng tức giận, lập tức chỉ đạo Viện phó Nguyễn Hải Phong ra tay “bằng biện pháp mạnh” với Viện trưởng Viện KSND tỉnh Lâm Đồng Vũ Văn Diến. Tháng 3/2014, kế hoạch đã hoàn chỉnh và đích thân Phó thủ trưởng cơ quan điều tra Viện KSND Tối cao Lại Viết Quang trực tiếp chỉ đạo. Ông Vũ Văn Diến và đàn em Lê Tự Mật dễ dàng sa vào cạm bẫy chết người khi mọi chứng cứ về việc nhận tiền chạy án, ăn chơi trác táng đã bị tay chân của ông Lại Viết Quang ghi âm, ghi hình đầy đủ. Ngày 6/6/2014, Lại Viết Quang đã gửi đến nhà riêng Lê Tự Mật lá thư nặc danh in bằng tờ giấy A4 kèm theo đĩa USB chứa các đoạn ghi âm, ghi hình trên. 
Lá thư được ông Lại Viết Quang, Phó thủ trưởng cơ quan điều tra, Viện KSND Tối cao gửi đến nhà riêng ông Lê Tự Mật, nội dung ghi rõ về nguồn vốn của dự án chợ Bảo Lộc “của anh em bọn anh” và đe dọa: “Nếu anh sử dụng chứng cứ này để minh oan cho bà Liên và thu hồi vốn thì quá dễ và nhanh chóng. Nhưng cuộc đời chú, sự nghiệp, công danh… sẽ ra sao
Thế là rõ, Phó thủ trưởng cơ quan điều tra Viện KSND Tối cao đã xác nhận vốn đổ vào dự án của vợ chồng “Liên-Tỷ” là “của anh em bọn anh” và muốn được xử lý êm thấm, không ồn ào vụ này. Hãy xem những nội dung mà ông Lại Viết Quang nhấn mạnh là “một số file đặc trưng để chú biết trách nhiệm của mình phải làm gì… để cả nhà cùng được vui”:
Các nội dung ghi âm:
  • 07:25 ngày 22/3/2014: Tay chân của ông Lại Viết Quang trong vai trò người chạy án, tạm gọi là “L” (mà các ông Lại Viết Quang, Lê Tự Mật, Vũ Văn Diến là những người trong cuộc biết rõ là ai) khôn khéo mớm lời để Lê Tự Mật gợi ý: “trước mắt phải đưa cho bác hai trăm”. “L” đồng ý phương án này. Giọng ông Mật: “hôm tết anh đưa cho em “một trăm” em mang đến cho ổng”; “thôi giờ cố gắng đưa cho bác 200 để em khỏi mất uy tín với bác”…
          Nghe ghi âm:

  • 16:24 ngày 25/3/2014: Ông Lê Tự Mật báo cho “L” bên cơ quan điều tra “lộn số liệu” trong bản kết luận, Mật sẽ làm việc để bên cơ quan điều tra đính chính lại; “L” hẹn đưa “ấy” cho “nó” để “nó” nộp cái khoản kia; Mật đồng ý và cho rằng nếu không thì bên kia sẽ “chọt” mấy ổng có ý kiến sẽ rất mất công.
          Nghe ghi âm:
  • 09:36 ngày 26/3/2014: Ông Lê Tự Mật thông báo: “” đã nộp tiền, “L” bảo nó mang phiếu qua cho Mật; Mật cho “L” biết đã làm “lệnh” sẵn; “L” nhắc lại: trong số 200 triệu có xấp 5 chục lẻ sắp lộn, không khéo em lộn đấy”.
          Nghe ghi âm:

Các nội dung ghi hình:

  • 06:44 ngày 26/3/2014: “L” đưa 200 triệu cho ông Lê Tự Mật và bảo: “đưa cho anh Diến” (ông Vũ Văn Diến, Viện trưởng Viện KSND tỉnh Lâm Đồng) để “bác Diến bác vui vẻ tí”. Lê Tự Mật bảo “dạ, như vậy cho khỏi mất uy tín, còn anh em mình tính sau”; Tiếp đó ông Mật cho biết: “Rất sợ lằng nhằng vì bên công an nó rất mạnh, còn Tòa với Viện không mạnh bằng, công an có chân trong thường vụ, nếu nó dùi thì lắm chuyện lắm, sợ vậy nên mới hối anh làm cho sớm rồi tính sau”.
Ông Lê Tự Mật nhận gói tiền 200 triệu đồng chạy án để chuyển cho ông Vũ Văn Diến, Viện trưởng Viện KSND Tỉnh Lâm Đồng (ảnh cắt từ clip)
Ông Lê Tự Mật hứa: “em làm luôn, nếu được chiều em cho nó ra”; “L” nói: “Em cố cho nó ra trong ngày hôm nay đi, mai em hãy làm việc với mấy thằng công an chứ không thì rắc rối, phức tạp”; Mật nói: “Nếu hôm nay ông Diến ổng có ở cơ quan thì em làm luôn”; Tiếp theo Mật dặn dò: “nếu cho ra mà “anh” có “đón nó” thì đón ở ngoài đường lộ, tự động nó đi bộ ra, đừng vô trong kẻo lộ”.
  • 13:27 cùng ngày 26/3/2014: Quay cảnh bắt đầu buổi ăn nhậu của dàn lãnh đạo Viện KSND tỉnh Lâm Đồng tại một quán bia ôm.
Dàn lãnh đạo Viện KSND tỉnh Lâm Đồng
Dễ dàng nhận diện khuôn mặt các lãnh đạo Viện KSND Tỉnh Lâm Đồng còn mặc nguyên đồng phục ngành Kiểm sát trong một quán bia ôm (ảnh cắt từ clip)
Trước sự đe dọa cáo chung của sinh mạng chính trị, ông Viện trưởng Viện KSND tỉnh Lâm Đồng Vũ Văn Diến và đàn em Lê Tự Mật xem như đã bị chiếu bí, phải thực hiện mọi mệnh lệnh của Viện trưởng Viện KSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình. Đây chính là nguyên nhân của quyết định số 02/KSĐT ngày 14/8/2014 nhằm đình chỉ vụ án hình sự bà Trần Thị Bích Liên dẫn đến việc trả lại các dự án mà tổng trị giá lên tới 750 tỷ đồng, trong đó chủ yếu từ nguồn vốn bí mật của ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình, Viện phó Nguyễn Hải Phong và Phó thủ trưởng cơ quan điều tra Viện KSND Tối cao Lại Viết Quang.
Với cú ra tay thần sầu của ông Viện trưởng Viện KSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình, vợ chồng bà Trần Thị Bích Liên đã hoàn toàn trắng án sau biên bản giải quyết thi hành án ngày 15/1/2015 (trang 1)
Với cú ra tay thần sầu của ông Viện trưởng Viện KSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình, vợ chồng bà Trần Thị Bích Liên đã hoàn toàn trắng án sau biên bản giải quyết thi hành án ngày 15/1/2015 (trang 2)
Với cú ra tay thần sầu của ông Viện trưởng Viện KSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình, vợ chồng bà Trần Thị Bích Liên đã hoàn toàn trắng án sau biên bản giải quyết thi hành án ngày 15/1/2015 (trang 3)
Thế là từ một vụ án hình sự chiếm đoạt tài sản được chuyển thành dân sự và cuối cùng trắng án, vợ chồng bà Trần Thị Bích Liên tiếp tục thực hiện dự án Chợ Trung tâm Bảo Lộc và chuẩn bị bắt tay vào dự án Khách sạn và Văn phòng cho thuê có tổng giá trị lên đến 750 tỷ tại cùng địa điểm trung tâm thành phố Bảo Lộc. Một lần nữa, bao nhiêu vốn liếng của người dân vô tội đã bị băng đảng của ông Viện trưởng Viện KSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình cướp trắng.
Vẫn chưa hả hê, hệ thống “truyền thông chính thống” gồm các tờ báo Bảo vệ Pháp luật của Viện KSND Tối cao, Công lý của TAND Tối cao và Người bảo vệ Quyền lợi của Hội luật gia TPHCM (nơi nhận rất nhiều tiền để bào chữa cho bà Liên) liên tục tung chưởng, bẻ cong sự thật, đổi trắng thay đen nhằm bênh vực bà Liên, ông Tỷ với những lời lẽ vô cùng đanh thép.
Ông Lại Viết Quang, Phó thủ trưởng cơ quan điều tra, Viện KSND Tối cao, người đích thân giăng bẫy chiếu bí ông Vũ Văn Diến, Viện trưởng VKSND tỉnh Lâm Đồng
Như vậy trong vụ chạy án thần không biết, quỷ không hay này, để bảo vệ bí mật nguồn vốn 750 tỷ, Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình đã dùng bàn tay nhớp nhúa chỉ đạo Viện phó Nguyễn Hải Phong và Phó Thủ trưởng Cơ quan Điều tra Viện KSND Tối cao Lại Viết Quang ra tay “chiếu bí” ông Vũ Văn Diến, Viện trưởng VKSND Tỉnh Lâm Đồng. 
Ai cũng biết, việc chạy án trong ngành Công an, Tòa án và Kiểm sát là chuyện hết sức bình thường từ cấp địa phương lên tới trung ương. Nhưng việc ông Viện trưởng VKSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình chỉ đạo Viện phó tối cao Nguyễn Hải Phong và Phó thủ trưởng cơ quan điều tra VKS Lại Viết Quang gài bẫy cấp dưới để khống chế, thu lợi bất chính là điều vô cùng hèn hạ và đã đi đến tận cùng của giới hạn. 
Một lần nữa, được nhìn thấy chân dung của Viện trưởng VKSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình, độc giả có thể tự đánh giá là ông Nguyễn Hòa Bình đã NHÚNG CHÀM HAY CHƯA ???
Nguồn: Ban Chỉ đạo Phòng chống Tham nhũng Nhân Dân
Chỉ mới bắt đầu vài phóng sự tại quê nhà Quảng Ngãi, độc giả đã rõ, cha con Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Hòa Bình đã dùng thủ đoạn dựng các công ty ma, lập dự án, chiếm đoạt làm của riêng hàng trăm héc ta đất của dân nghèo rồi phân lô rao bán, thu về hàng nghìn tỷ đồng bất chính, mua cả chục căn nhà mặt tiền, biệt thự, căn hộ cao cấp tại trung tâm thành phố Hà Nội. Sau khi hút cạn máu dân nghèo Quảng Ngãi, ông vọt lên Hà Nội với chức vụ mới là Viện trưởng Viện KSND Tối cao quyền lực hơn, có thể dễ dàng vơ vét hơn… Trong khi gia đình ông hưởng thụ cuộc sống đế vương tại Hà Nội, hoàn cảnh những người dân nghèo Quảng Ngãi hiện nay ra sao?

Càng tìm hiểu, chúng tôi càng quặn thắt đến nao lòng, càng thương những mảnh đời đói khổ càng căm hận những quan tham, không những không biết lo cho người dân địa phương, mà trái lại, dùng mọi thủ đoạn để vơ vét, hút cạn máu dân nghèo. Vẫn còn đó, trong năm 2015 này chứ không phải hàng chục năm về trước những hình ảnh cơ cực, bất hạnh của người dân nơi đây. Lớp lớp dân oan Quảng Ngãi về Thủ đô khiếu kiện vì mất đất, mất nhà, những cụ già đã ngoài 80 vẫn còn phải vất vả mưu sinh, những em nhỏ không có trường để học, những mái nhà lụp xụp thiếu trước hụt sau,… Nước mắt lưng tròng, chúng tôi chỉ biết nhìn lên trời gào thét, hỡi ông trời, liệu ông có mắt?

Xin giới thiệu với độc giả bài viết “Người bán khoai lang” của blogger “Tình yêu và Hy vọng” được viết vội trong một chuyến từ thiện về quê nhà Quảng Ngãi những ngày đầu năm 2015. Hình ảnh người phụ nữ bán khoai lang vụt qua bên vệ đường đã gợi lên những cảm nhận sâu lắng của tác giả về hoàn cảnh dân nghèo nơi đây, họ đã bị gia đình ông Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Hòa Bình dìm xuống tận cùng của xã hội ngay trước mắt chính quyền địa phương với sự lạnh lùng đến vô cảm….
Người bán khoai lang
Giữa cái rét cắt da cắt thịt của trời đồng, tôi bắt gặp hình ảnh một phụ nữ ngồi co ro bán bó khoai lang. Không phải ngọn khoai lang về luộc hay nấu canh nhưng là bó rau lợn. Chuyện cũng chẳng có gì nếu xảy ra cách đây 5 hoặc 10 năm về trước. Nhưng, đây là năm 2015, hình ảnh này vẫn con trên dải đất Việt Nam, đặc biệt xảy ra với người Kinh ở vùng Quảng Ngãi.

Về với vùng quê Quảng Ngãi trong chuyến từ thiện, chiếc xe vụt nhanh vượt qua người phụ nữ ngồi bên vệ đường. Không biết phải gọi là bà hay chị!? Gọi là gì cũng khó vì con người nơi đây cơ cực và già hơn so với tuổi. Vả lại, xe đi quá nhanh khiến tôi chỉ có thể ngó lại nhìn mà không kịp ghi lại tấm hình về người phụ nữ.
Người phụ nữ co ro bên vệ đường với chiếc nón lá tơi tả. Chiếc nón chẳng thể giúp chị ấm được trong con mưa phùn gió bấc nên chị phải mang trên mình chiếc áo mưa. Chiếc áo mưa màu trang nhưng thực ra là một mảnh hình vuông không thể che chắn được cơn gió lùa ùa vào đùa giỡn với da thịt chị. Chị ngồi đó run run, mặt cúi gằm bên rổ rau lang chừng mươi bó. Chắc chị đã đi từ rất sớm nên giờ đây chỉ còn từng đó. Những cọng rau lang già khú đế lợn cũng chả thèm ăn. Nếu muốn chúng ăn về phải băm nhỏ trộn với cám thì may ra mới vừa lòng con heo. Nghĩ đến đây, tôi lại nhớ đôi bàn tay trai sần của mẹ mình vì việc thái khoai lang.
Thực ra, giờ quê tôi không còn trồng khoai lang nhiều mà chỉ còn trồng khoai tây và rau vụ đông. Nhưng cách đây 13 năm về trước, khoai tây thì hiếm mà khoai lang thì nhiều. Những cánh đồng khoai lang bạt ngàn vào vụ đông được người nông dân vun trồng để kiếm thêm thu nhập. Củ to dành cho bữa ăn sáng, củ nhỏ để nuôi lợn. Nhà nào có lơn con thì mua củ nhỏ về nhử lợn - nghĩa là tập cho chúng ăn trong những ngày đầu tiên đến khi xuất chuồng cho thương lái. Cả dây lang cũng vậy, nhiều quá chẳng ai ăn mà đem bán để nuôi lợn nuôi gà.
Ngày đó, để có được những bó khoai lang đi chợ, từ chiều hôm trước mẹ và chị tôi đã phải tất bật ra đồng cắt dây rồi đem về nhà tối bó - hay còn gọi là làm hàng. Làm hàng không khéo thì không thể bán được. Cứ thế, mẹ và chị bó rau lang thành từng bó đến 12 thậm chí 1 giờ đêm. Bó xong xếp lại và tưới nước để rau tươi chuẩn bị cho buổi chợ sớm mai.
Ngày từ tơm tởm sáng, mẹ và chị đã dạy để xếp những bó rau lên xe thồ để lên thành phố bán. Phải lên phố chứ ở quê ai mua vì nhà ai cũng có. Cứ thế, hai mẹ con đi trong mưa phùn giá rét miễn sao tới nơi kịp khi trời sáng. Ngủ trưa chật thì coi như mang rau về. Chị lái xe thồ còn mẹ thì đẩy. Việc đi bộ trên quãng đường dài với xe rau nặng đã làm cả hai toát mồ hôi trong cái rét căm căm của trời đông. Song, khi dừng lại, cả hai run lên bần bật bởi cái rét của khí trời thêm cái rát do những giọt mồ hồ dẫn độ trong thân. Bán hết, cả hai quốc bộ về nhà chuẩn bị cho buổi chợ tiếp theo.
Người bán khoai lang bên vệ đường Quảng Ngãi
Công việc chuẩn bị là như thế. Những xe thồ chất ngất rau lang này đã làm cho đôi bàn tay của mẹ và chị đem xì. Đen xì vì nhựa bám che khuất làn da thâm tái vì lạnh.
Đó là chuyện của 13 năm trước, còn bây giờ, quê tôi chẳng còn ai nuôi lợn thủ công thế nữa. Hình ảnh vụ khoai đông xanh mướt với những luống khoai lang trải dài cũng đã mất. Những người phụ nữ bán khoai lang giờ cũng xa vắng. Ấy vậy, tới tận bây giờ, đầu năm 2015, tôi lại bắt gặp hình ảnh này tại vùng quê quảng ngài.
Người phụ nữ co ro bên những bó khoai lang già nua mong kiếm chút tiền về lo cho gia đình. Đi xa xa một chút, tôi lại thấy ruộng khoai ngứa xanh ngắt được trồng để nuôi lợn. Hình ảnh này quê tôi cũng không còn. Ấy vậy, nơi đây vẫn còn nhiều lắm. Người dẫn vẫn còn phải bán khoai ngứa, khoai lang để kiếm từng bạc lẻ. Ôi phụ nữa Việt Nam! Năm 2015 rồi mà vẫn còn những hình ảnh thế này!
Tò mò, tôi hỏi sao có hình ảnh như vậy tạ vùng quê cách mạng này. Một người bạn cho biết:
"Chính quyền nơi đây vô tâm lắm. Họ chỉ chăm lo cho mình, còn người dân thì sống chết mặc bay. Họ sống trong những ngôi nhà khang trang bên cạnh những hộ dẫn kiếm ăn từng bữa. Quả là người ăn không hết kẻ lần không ra. Cách mạng mà làm chi khi đã đến thế kỷ 21 đã qua năm thứ 15."
Quả thật, vùng quê nghèo này chỉ còn 8-3-1-6 và 1-10. Tại sao vậy? Những ai có sức vóc thì kéo nhau vào thành phố, ra Hà Nội hay vào nam kiếm sống cả rồi chỉ còn lại phụ nữ, trẻ em và người già. Họ ra đi đến xứ người kiếm manh áo hạt cơm và tương lai cho con em mình. Họ ra đi để chắt chiu từng bạc lẻ gửi về để dựng nhà dựng cửa cũng như lo cho con cái ăn học. Vùng quê im vắng thiếu sức sống vì sức sống đã bay đi tận trời xa. Đôi mắt của những con người nơi đây trở nên xa xăm. Xa xăm như chính tương lai mịt mờ mà người dân nơi đây. Và trên hết, người phụ nữ vẫn lầm lũi với đôi bàn tay đen đủi do nhựa khoai chẳng có cơ hội làm đẹp cho chính mình. Dầu vậy, họ vẫn đẹp hơn nhiều minh tinh màn bạc nào đó vì họ sống bằng chính sức lực và đôi tay của mình. Đôi tay đen nhưng lòng vẫn trắng trong như hoa huệ sớm mai lung linh dưới nắng!
Kính gửi quý độc giả một số hình ảnh để thấy cuộc sống của bà con Quảng Ngãi dưới sự chăn dắt quan tham - Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Hòa Bình:
Hàng trăm héc ta đất của người dân đã bị cha con ông Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Hòa Bình cướp trắng
Lớp lớp dân oan Quảng Ngãi đã nhiều năm đi khiếu kiện vì mất đất, mất nhà bởi các dự án của cha con ông Bí thư Nguyễn Hòa Bình
Một góc mặt tiền căn biệt thự BL09-02 của ông Nguyễn Hòa Bình tại Vinhomes Riversides, Hà Nội
Gia đình anh Đỗ Văn Quý, Hội Đức, Sơn Tịnh, Quảng Ngãi phải cố gắng làm thuê lắm mới dựng được một căn nhà vách đất để che nắng che mưa
Các cháu nội tên Phúc, Đức của ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình chơi đùa với iPhone, iPad trong chăn ấm nệm êm
Cháu Đỗ Xuân Mến, con trai anh Đỗ Văn Quý, đang tuổi cần được đầy đủ, vậy mà bữa ăn của cháu cũng chưa được như cơm thừa canh cặn của cháu Viện trưởng VKSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình
Thường xuyên những buổi tiệc tại nhà hàng sang trọng của ông Nguyễn Hòa Bình và cô con dâu Hoàng Minh Thủy
Một ngày của chị Chị Phan Thị Sơn, Bình Sơn, Quảng Ngãi bắt đầu từ lúc trời còn chưa sáng và chỉ về nhà nghỉ ngơi khi đã bẩy giờ tối…
Căn biệt thự AD01-58 của Nguyễn Việt Anh, cậu quý tử sinh năm 1990 của Viện trưởng VKSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình
Căn nhà của bà Châu Thị Bưởi, Hương Nhượng Bắc, Quảng Ngãi dột nát, vách đất cũng xiêu vẹo và sạt lở
Con dâu ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình thường xuyên tháp tùng bố chồng trong những chuyến xuất ngoại
Bà Nguyễn Thị Lan, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi còn phải vất vả kiếm ăn từng bữa với việc làm thuê, làm mướn
Nguyễn Tuấn Anh, con cả ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình ăn chơi phè phỡn cùng nhân tình Nguyễn Ngọc Diệp
Bà Phạm Thị Liền, Đông Yên 3, Bình Sơn, Quảng Ngãi tuổi đã xế chiều vẫn còn phải vất vả bữa đói bữa no
Phu nhân Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình nâng ly chúc tụng thành quả
Bà Châu Thị Bưởi vất vả lên rừng kiếm từng miếng cơm
Hai cháu nội Phúc và Đức của ông Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Hòa Bình được hưởng nền giáo dục Quốc tế
Các em nhỏ miền núi Tây Trà, Quảng Ngãi không đủ cơm ăn áo mặc
Bà Phùng Nhật Hà, vợ ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình bận rộn với những buổi tiệc thâu đêm
Gia đình anh Đỗ Văn Quý cơ cực với những bữa ăn thường xuyên thế này
Nguồn: Tình yêu và Cuộc sống

Tổng số lượt xem trang